Tôi đã đi tất cả bao nhiêu km trong cuộc đời này, cho đến phút giây này?
Đột ngột... tâm trạng có thể rơi xuống hố sâu mà không cách gì cứu vớt. Buồn thì cứ buồn thôi. Buồn vì mọi thứ thay đổi theo một cách mà chúng ta, có lẽ cần quá nhiều thời gian để ngẫm nghĩ. Giống như ngày hôm nay, tôi không hiểu mình đã làm được những gì, ngày hôm qua là gì?
Tôi đã đồng hành cùng ai?
Tôi ước có thể nắm bắt được thời gian nếu nó có thật. Làm sao có thể ôm Cún vào lòng vẫn như một đứa bé hát bài con cò be bé ngọng líu ngọng lô. Làm sao để nghe em khóc, em cười? Để nghe chính mình cười nắc nẻ không suy nghĩ? Không làm thế nào để không suy nghĩ được. Thoát ra khỏi ma trận này sẽ đến cái khác.
Ngôi nhà trước đây cũng khác, cảm giác ẩm thấp và cũ kĩ nhưng còn giàn ti-gôn? Nhớ như điên ngày nào cũng đứng bên nó, thì thầm trò chuyện, thơ thơ thẩn thẩn. Nó bị chặt khi nào, cũng không nhớ.
Nhớ quê ngoại cái ngày mọi người vẫn còn bên nhau. Tháng 7 vừa rồi về mình suýt khóc, không nói được gì. Cảm thấy sự tàn phá thô bạo của sự lớn lên. Và tan vỡ...
Ôiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Ngày mai ơi, làm ơn đừng đến!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét