Có người hay rất nhiều người tìm cách để phủ định tình yêu nhưng sự thật là nó luôn tồn tại trong thế giới này.
Cảm xúc đôi khi đến muộn và đầy bất ngờ, một kiểu bàng hoàng vì không tin là có thật. Nhưng đến lúc nó đã tan biến đi, không vương lại dấu vết gì nữa, đó mới là lúc ta bàng hoàng thật sự. Nỗi buồn và chán chường và thất vọng. Tất cả những gia vị đó, không thể thiếu nếu muốn biết tình yêu là gì. Tình yêu, không phải đơn giản chỉ đọc, nghe, xem, ngẫm nghĩ mà hiểu được, phải trải qua, khi đó mới có đủ quyền để thốt lên nó là gì hay để làm gì. Đôi khi, cũng chẳng là gì cả....
Một lần, để biết một người chạy đến bên mình chẳng vì cớ gì, gọi điện chẳng để nói gì, một lần chẳng để làm gì... nhưng biết rằng tình yêu tồn tại, thế là đủ.
Đã qua lâu như thế, bây giờ tôi mới hiểu ư? Cho dù có chối cãi hay cố quên chăng nữa, cảm giác hạnh phúc vẫn như hôm qua. Cho dù chẳng còn gì lưu luyến, chẳng có gì phù hợp, tôi đã hạnh phúc trong ngắn ngủi. Còn hơn là chưa bao giờ. Đến thời điểm này, tôi chỉ yêu người đó đúng khoảnh khắc đó, không hơn không kém. Thậm chí không có cả cảm giác tiếc nuối, chỉ đơn giản đúng lúc đó, tôi đã nhận đủ rồi.
Làm người, định chối bỏ những quyền lợi đó sao? Thà hạnh phúc ngập tràn trong 1 phút còn hơn cô đơn mãi mãi cả trăm năm.
Không vội vã kiếm tìm nhưng có ý thức và trách nhiệm với tình yêu của mình. Tôi tin mọi người đều yêu và được yêu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét