Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

worse than dead

cảm giác tệ hơn cả chết...
khi vẫn nhận và nhắn tin, vẫn gọi, vẫn hẹn hò...
mà chẳng có cái cảm xúc gì cả


the feeling of dead (actually worse)
still got and send messages, still call, still date...
with no feeling inside

that's how they say, don't dream with a broken heart, the hardest part is waking up
I can't wake up
facing the fact that all your friends are going to have BF/GF the-real-one. Just like a punch on the face, it said that you must be freaking out! I don't got it, the way people love each other? wasted! they finally get mad, fight and divorce. I can not trust in anything anymore.

my heart is full of broken pieces.

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

Nặng nề quá

Hà Nội cuối tháng 10, ngoài đường hơi se lạnh. bỗng nhiên không thấy thoải mái, cái cảm giác nhẹ bẫng bỗng bay đi đâu mất, để lại trong không khí nặng trĩu những buồn những lo những tiếc.
Định đi gặp người bạn tán gẫu cho đỡ nhạt nhẽo mà không thể. Lại những người bạn kiểu khác, đùa vui tếu táo, câu chuyện trôi còn nhanh hơn cả làn nước, phút trước nói phút sau đã quên. Còn những câu nói để lại trong lòng cả một sự tan vỡ, thì không bao giờ, có thể quên đi được.
Đến chơi với em bé, kì thực vì trong lòng trống rỗng quá (mâu thuẫn nhỉ) nhưng đúng là chúng ta đều ko dám nói ra. Sự chấm dứt, sự kết thúc, chỉ nay và mai nữa thôi. Vẫn đang cố níu kéo từng phút giây nhưng thời gian trôi nhanh lắm, trôi nhanh quá!
5 năm, chỉ trong một cái chớp mắt.

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Những Con Đường Tôi Đi

Tôi đã đi tất cả bao nhiêu km trong cuộc đời này, cho đến phút giây này?
Đột ngột... tâm trạng có thể rơi xuống hố sâu mà không cách gì cứu vớt. Buồn thì cứ buồn thôi. Buồn vì mọi thứ thay đổi theo một cách mà chúng ta, có lẽ cần quá nhiều thời gian để ngẫm nghĩ. Giống như ngày hôm nay, tôi không hiểu mình đã làm được những gì, ngày hôm qua là gì?
Tôi đã đồng hành cùng ai?
Tôi ước có thể nắm bắt được thời gian nếu nó có thật. Làm sao có thể ôm Cún vào lòng vẫn như một đứa bé hát bài con cò be bé ngọng líu ngọng lô. Làm sao để nghe em khóc, em cười? Để nghe chính mình cười nắc nẻ không suy nghĩ? Không làm thế nào để không suy nghĩ được. Thoát ra khỏi ma trận này sẽ đến cái khác.
Ngôi nhà trước đây cũng khác, cảm giác ẩm thấp và cũ kĩ nhưng còn giàn ti-gôn? Nhớ như điên ngày nào cũng đứng bên nó, thì thầm trò chuyện, thơ thơ thẩn thẩn. Nó bị chặt khi nào, cũng không nhớ.
Nhớ quê ngoại cái ngày mọi người vẫn còn bên nhau. Tháng 7 vừa rồi về mình suýt khóc, không nói được gì. Cảm thấy sự tàn phá thô bạo của sự lớn lên. Và tan vỡ...
Ôiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Ngày mai ơi, làm ơn đừng đến!

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Inspired by Secret Garden

Dù chỉ là một lần, dù rất ngắn ngủi nhưng khoảnh khắc là có thật và không ai dám phủ định.
Có người hay rất nhiều người tìm cách để phủ định tình yêu nhưng sự thật là nó luôn tồn tại trong thế giới này.
Cảm xúc đôi khi đến muộn và đầy bất ngờ, một kiểu bàng hoàng vì không tin là có thật. Nhưng đến lúc nó đã tan biến đi, không vương lại dấu vết gì nữa, đó mới là lúc ta bàng hoàng thật sự. Nỗi buồn và chán chường và thất vọng. Tất cả những gia vị đó, không thể thiếu nếu muốn biết tình yêu là gì. Tình yêu, không phải đơn giản chỉ đọc, nghe, xem, ngẫm nghĩ mà hiểu được, phải trải qua, khi đó mới có đủ quyền để thốt lên nó là gì hay để làm gì. Đôi khi, cũng chẳng là gì cả....
Một lần, để biết một người chạy đến bên mình chẳng vì cớ gì, gọi điện chẳng để nói gì, một lần chẳng để làm gì... nhưng biết rằng tình yêu tồn tại, thế là đủ.
Đã qua lâu như thế, bây giờ tôi mới hiểu ư? Cho dù có chối cãi hay cố quên chăng nữa, cảm giác hạnh phúc vẫn như hôm qua. Cho dù chẳng còn gì lưu luyến, chẳng có gì phù hợp, tôi đã hạnh phúc trong ngắn ngủi. Còn hơn là chưa bao giờ. Đến thời điểm này, tôi chỉ yêu người đó đúng khoảnh khắc đó, không hơn không kém. Thậm chí không có cả cảm giác tiếc nuối, chỉ đơn giản đúng lúc đó, tôi đã nhận đủ rồi.
Làm người, định chối bỏ những quyền lợi đó sao? Thà hạnh phúc ngập tràn trong 1 phút còn hơn cô đơn mãi mãi cả trăm năm.
Không vội vã kiếm tìm nhưng có ý thức và trách nhiệm với tình yêu của mình. Tôi tin mọi người đều yêu và được yêu.

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

eternal sunshine of spotless mind

so, I don't think that I would be fine after erasing you. I can't stop thinking about you. that's embarrassing. I don't give myself a chance to get over you, to let you go. I don't know how and how long. I'm tired. I want to erase you. it's kinda scary if they make me collect all the things about you.
how how how?

Thứ Hai, 21 tháng 2, 2011

The Kick

Who doesn't need it, The Kick. In the life time, we might need some. This is probably my first!
#1: I'm not alone in this planet. I need people and I haven't done anything to make them need me back. [except my family] I used to love myself so much to realize this. The fact is so sad and late, I guess there's a little time to make it up.
#2: Causation. I hurt someone and now paying back. I regret from inside, really. Now I can feel the same pain as he did. That was cruel. I was cruel. And stupid. An apology couldn't help. I shouldn't have done that.