Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2011

Nặng nề quá

Hà Nội cuối tháng 10, ngoài đường hơi se lạnh. bỗng nhiên không thấy thoải mái, cái cảm giác nhẹ bẫng bỗng bay đi đâu mất, để lại trong không khí nặng trĩu những buồn những lo những tiếc.
Định đi gặp người bạn tán gẫu cho đỡ nhạt nhẽo mà không thể. Lại những người bạn kiểu khác, đùa vui tếu táo, câu chuyện trôi còn nhanh hơn cả làn nước, phút trước nói phút sau đã quên. Còn những câu nói để lại trong lòng cả một sự tan vỡ, thì không bao giờ, có thể quên đi được.
Đến chơi với em bé, kì thực vì trong lòng trống rỗng quá (mâu thuẫn nhỉ) nhưng đúng là chúng ta đều ko dám nói ra. Sự chấm dứt, sự kết thúc, chỉ nay và mai nữa thôi. Vẫn đang cố níu kéo từng phút giây nhưng thời gian trôi nhanh lắm, trôi nhanh quá!
5 năm, chỉ trong một cái chớp mắt.